Chùm thơ về các nhà thơ dân tộc của Nguyễn Anh Nông

 

 

     VỚI BẠN CAO BẰNG 
(Với bạn vong niên, tặng nhà thơ Bế Thành Long)

Tôi hình dung bạn tinh nghịch như chú voi con
Tuổi tác lục tuần rồi ấy nhỉ?
Trong mắt tôi bạn bao giờ cũng trẻ
Những câu thơ nheo mắt yêu đời.

Mái chèo nước đục khua lau lách (*)
Hổn hển làn hương hoa cúc xanh
Em chẳng đợi dại gì ta nhớ nữa
áo trắng ngày xưa lạnh mỏng manh.

Trăng sáng trên đầu đâu ma quái
Bồ Tùng Linh trong bạn tự khi nào (*)
Mấy mươi năm côi cút có sao đâu
Ba ông lão ở hang liệt truyện (*)
Kỳ phùng địch thủ (*) bạc thêm râu
Tiếng ngỗng trời kêu vang trời đất (*)
Tầng tầng tiếng ngỗng kéo nhau đi
Tầng tầng tiếng ngỗng bay trong suốt
Một mình ta ngồi dưới cao sâu.

..................................................................................................

* Tên những truyện ngắn và ý thơ của nhà thơ Bế Thành Long.

 

         THƠ TRÊN ĐÁ 
        
(Tặng nhà thơ Y Phương)

I
Có những loài hoa
Mọc mầm từ đá
Có những vần thơ
Ẩn mình trong đá
Có những con người
Từ đá lớn lên.

II
Thơ anh - tạc vào đá - vào lá - vào hoa rừng
Thơ anh - gõ vào cồng vào chiêng
Thơ anh - gõ vào sự bạc nhược, dửng dưng
Thơ anh - đốt mình lên như ngọn lửa giữa trời hoang lạnh
Những báo gấm, hưu hoa và chồn và cáo (1) nhảy múa quanh anh
Lũ chúng thèm muốn hát ca và ước được làm người (2)

III
- Kó ơi! (3)
Óng ả: TIẾNG HÁT THÁNG GIÊNG (4)
Đăm dăm: LỜI CHÚC (5)
Ôi, kiếp đá khó nhọc
Lặng lẽ đi vào đời.

……………………………………………………………………………………

1, 2. Ý thơ Y Phương
3. Anh ơi
4,5. Tên những tập thơ của Y Phương


   LOANH QUANH MỘT KHÚC SÔNG BẰNG
(Nhớ Y Phương và các bạn vong niên ở Cao Bằng)

Có điều gì đau đáu Bằng Giang ơi!
Dòng sông quặn mình như người trở dạ
Vốc nước gói làm sao gói được?
Vòm tay lã chã ánh sao trời

Có điều gì nhồn nhột gót chân ơi?
Sỏi đá cựa mình, tỉnh giấc
Lau sậy phất phơ tóc bạc
Có điều gì bứt dứt chẳng được yên?

Có điều gì mây gió thẫn thờ em?
Nắng đẹp? mưa giông? điềm lành? điềm dữ
Lũ chuồn chuồn vầng trán ưu tư...

Chẳng chờ nổi trời xanh kia thấu đáo
Trời cũng lơ ngơ như cây cỏ thôi mà
Cỏ thực đấy mà như hư ảo
Lịch kịch Bằng Giang đá đẻ hoa.

Trời ơi trời, sao trời tít mù xa
Thôi, trách trời làm chi, trách mình chưa từng trải
Chợt nhớ, bỗng nhiên ta trẻ lại
Phăm phăm bước ngựa không loà.

 

   NHÀ THƠ
(Tặng Lò Cao Nhum)

Có một người rất oách
Được gọi là nhà thơ
Cái gì cũng thông tuệ
Cái gì cũng lơ mơ.
*
Quanh năm: mắt đỏ nắng
Bốn mùa: hồn xanh mưa
Niềm vui hay bất chợt
Nỗi buồn thường dây dưa.
*
Tiền nong lắm khi thiếu
Rượu bia vẫn có, thừa
Bạn bè như cánh én
Bay khắp miền say sưa.

 
     NÚI, BẠN NGỒI 
(Tặng nhà thơ Lò Cao Nhum)

I

Bạn ngồi -
     như núi
Mặt trời
lăn
qua
suối
lăn
qua
buồn
vui
Bì bõm sóng.

II

Bạn ngồi -
      như núi
Vợ con
thầm thĩ
bên tai
Rượu núi có hồn
Sàn trăng có mắt
Vía hồn ẩn trong sóng sánh men say.

III

Bạn ngồi -
  như núi
rít
thuốc lào
bay bay mây trắng.

IV

Bạn ngồi như núi
Hi hóp ngọn đèn

Hi hóp cây bút
Hi hóp câu văn. 

 

Comments