Chùm thơ tình số 3 của Nguyễn Đăng Luận

                                               BUỔi BAN ĐẦU

                                    Tan học về đêm đã dần khuya
                                    Bịn rịn tiễn em ánh đèn im lặng
                                    Muốn nói câu gì mà đường quá ngắn
                                    Phố mơ màng như thể bắt đầu yêu

                                    Giá thời gian đừng nhanh con đường đừng gần
                                    Anh không ngập ngừng em không lặng lẽ
                                    Chắc lúc chia tay em không vội thế
                                    Để quên cánh cổng mở im lìm

                                             MỘT TỐI TRỜI MƯA

                                   Nghĩ là phố xá người dưng
                                   Chỉ mong cho chóng mưa dừng còn đi
                                   Rào rào hiên chẳng đủ che
                                   Tôi lùi xe đụng phải xe một người

                                  Thoáng trong lời trách nhẹ thôi
                                  Nghe quen như tiếng của người quen xưa
                                  Quay lưng về phía trời mưa
                                  Giật mình gặp lại ngày xưa giật mình

                                  Ngày xưa em rất vô tình
                                  Biết đâu hạc đứng bên đình muốn bay
                                  Bao năm từng ấy ngàn ngày
                                  Gặp em cánh hạc muốn bay về đình

                                                     THỊ TRẤN BUỒN

                                   Đồng Mỏ vẫn có ga Đồng Mỏ
                                   Núi vẫn xanh và suối vẫn trong
                                   Mỗi một mình em lên xứ Lạng
                                   Mà chiều tgị trấn cứ buồn tênh

                                  Con gái ai ai cũng lấy chồng
                                  Riêng em đừng vội thế thì hơn
                                  Mấy năm ao ước anh ao ước
                                  Vướng mỗi tay mình bàn tay không

                                 Xa nước mấy năm giờ trở lại
                                 Anh có trong tay một tấm bằng
                                 Tấm bằng đỏ thế mà không thắm
                                 Thị trấn buòn tênh không có em

                                               TUỔI THƠ

                                 Năm ngoái cùng đập quả bàng
                                 Nhựa dây đầy áo cười vang nhân bùi
                                 Năm nay bàng chín rụng rồi
                                 Rủ em đi nhặt em cười không đi

                                               HÀNG XÓM

                                      Tôi ở đây từ trước
                                      Trước em mười năm trời
                                      Mới rồi em dọn tới
                                      Gian buồng bên buồng tôi

                                     Chưa quen chưa giám hỏi
                                     Không hỏi bao giư quen
                                     Em thì cứ lặng lẽ
                                     Đi về như con ong

                                    Tôi yêu nghề viết văn
                                    Tính tình tôi trầm lắng
                                    Từ hôm em dọn đến
                                    Tôi thấy mình trầm hơn

                                   Ngõ đi chung hơi chật
                                   Thế may gặp rất gần
                                   Đôi ba lần suýt hỏi
                                   Lại thôi mắt em buồn

                                   Hai người cung cô đơn
                                   Gần nhau trong gang tấc
                                   Cầm lòng mình chẳng được
                                   Tôi đánh liều sang chơi

                                   Không ngờ từ hôm ấy
                                   Bắt đầu hai cuộc đời
                                   Mắt em buồn cũng khác
                                   Như lắng trầm trong tôi

                          NGƯỜI CON GÁI ĐANG YÊU

                                    Một ngày vắng một ngày mong
                                    Không gian đầy những bâng khuâng đợi chờ
                                    Thời gian tơ nhện giăng tơ
                                    Hình như em cũng không là là em
                                   Vừa ngồi xuống đã đứng lên
                                    Tắt đèn rồi lại bật đèn vu vơ
                                    Chính mình mình cắm bình hoa
                                    Cắm đi cắm lại nhổ ra mấy lần

                         TIỄN EM ĐI LẤY CHỒNG

                                    Em đi lấy chồng
                                    Trời mênh mông đất mênh mông
                                    Em đi lấy chồng
                                    Đi theo số phận
                                    Anh đứng một mình cay cay trong mắt
                                    Chiếc xe hoa kéo đứt những dây đàn

Comments