Chùm thơ mới của Đặng Hiển


                                                    Trường Kiều
 (1)

 

Chưa có chiếc cầu nào dài đến thế,

Anh tiễn em sang cầu, anh trở lại, em theo.

Anh lại tiễn em sang - quê hương em xa ngái,

Dự cảm bao giờ gặp lại em yêu !

 

          Tây Hồ 21/6/2009



 

..............................................................................................

(1) Tên chiếc cầu bên Tây Hồ tương truyền xưa Lương Sơn Bá tiễn Chúc Anh Đài

 

 Cầu Gẫy (1)

Cầu đá gẫy vì đôi uyên ương xa cách mãi,

Nhưng không đợi đến bây giờ cầu mới hợp long,

Họ đã có tình yêu muôn vạn đại

Chắp cánh cùng bay lên từ ngôi mộ chôn chung (2).

 

Tây Hồ, 21/6/2009



 

............................................................................................................................

(1) Chiếc cầu đã chứng kiến mối tình Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài, về mùa đông, một bên cầu phủ tuyết, một bên không - trông như cầu bị gẫy.

(2) Huyền thoại Lương Sơn Bá - Chúc Anh Đài.

 

 

Cô Sơn (1)

 

Sơn cô đơn vì hồng nhan mệnh bạc

Bị vợ cả ghen nhốt ở trên lầu (2)

Núi cô đơn vì có người quan tốt

Quăng bài ngà, vào trong núi hái rau (3)

 

Nhưng Cô Sơn từ lâu đã không phải cô đơn

Vì người hồng nhan ấy có nhà thơ đến khóc (4)

Người quan ấy không cô đơn vì có bạn là mai, hạc (5)

Và cả người sau - dẫu ít - khách tri âm.

 

                                                                             Tây Hồ 21/6/2009

 

 

 

                               ...............................................................................................................

(1) Tên một ngọn núi bên Tây Hồ

(2) Tiểu Thanh

(3) Mai Lâm Bô

(4) Như Nguyễn Du viết Độc Tiểu Thanh ký

(5) Mai Lâm Bô nuôi  hạc, trồng mai, khi ông mất, người ta đắp tượng con hạc bên mộ.


Ghi ở Tiền Đường

 

I

Bốn chục năm dạy văn, cứ ngỡ sóng kia là biểu tượng

Nào hay hình ảnh thực là sông

Mà thi sĩ gửi lòng vào ngọn sóng

Để tuyệt tác thơ gieo những cánh hồng (1)

II

 

Sông Tiền Đường xưa sóng lừng như biển

- Dòng sông định mệnh của cô Kiều

Nay sóng ấy bị hàng cừ chặn đứng

Phải tìm trong thơ để thấy những ngọn triều.

 

                                                                             Vô Tích, 22/6/2009


                     .......................................................................................................................

(1) Ngọn triều non bạc trùng trùng

     (Vời trông còn tưởng cánh hồng lúc gieo (Nguyễn Du)

 

 

 

 

Thái Hồ hôm nay

 

Những thuyền chiến diễn lại thời Xích Bích

Làm giảm đi về thơ mộng Thái Hồ

Những đá cảnh lấy từ đáy nước

Làm Phạm Lãi trong ta mất một phần thơ

 

Nhưng mặc cho các thi nhân tưởng tượng

Phạm Lãi và Tây Thi vẫn phải sống, nuôi con

Và không thể bằng rau vi trên núi,

Phạm đã thành ô tổ của nghề buôn.

 

Trước những hoa chúc của Tôn phu nhân và Lưu Bị

Chiếc giường ấy biết có là hạnh phúc

Khi cuộc hôn nhân là sách lược hai bên

Chú rể bồn chồn chốc lại sờ lên tóc

Chỉ cô dâu ngây ngất với chồng hiền.

 

                                                                             Vô Tích, 22/6/2009

 


Trước tượng Nhạc Phi (1)

 

Nhạc Phi mất đã gần nghìn năm trước

Mà hôm nay vẫn đẹp tựa thiên thần

Nhớ ở bên ta, Đức Thánh Trần

800 năm vẫn hiển linh giúp nước.

                                                                             Tô Châu, 23/6/2009

 

 

                             ..............................................................................................................

(1) Trong miếu thờ Nhạc Phi (một trung thần đời Tống đã đánh thắng giặc Kim)

 

 

Trước tượng Tần Cối (1)

 

Tần Cối chết, tượng đúc bằng thép cứng

Để người ta đánh, ném khỏi tan đầu

Trên thế giới, có bao Tần Cối sống

Chẳng biết làm bằng gì, chửi đánh chẳng thèm đau !

 

                                                                             Tô Châu, 23/6/2009

 

                   ........................................................................................................................................

(1) Gian thần đời Tống đã dối vua, giết chết Nhạc Phi - đời sau làm tượng vợ chồng Tần Cối quỳ bên miếu Nhạc Phi.

 

 

 

 

Đến Thượng Hải, nhớ Phan Bội Châu

 

Tôi muốn tới phố xưa nơi cụ Phan bị bắt,

Vị vĩ nhân của nước mắt chủ quyền

Đã bị lôi lên xe giữa thanh thiên bạch nhật,

Thượng Hải 85 năm xưa, tô giới thực dân Anh (1)

 

Hôm nay, tôi, người Việt Nam đã đến,

Chuyện buồn xưa đôi nhà cổ còn truyền.

Nhưng lộng lẫy những tòa cao, cầu lớn

Nói với tôi về mơ ước, niềm tin...

 

Tôi muốn dâng lên Người giọt nước mắt “không quên”.

 

Thượng  Hải

20-24/6/2009

 

 

 

.....................................................................................................................................................................

(1) 1925, Phan Bội Châu bị thực dân Pháp bắt cóc ở Thượng Hải, tô giới Anh, đưa về nước xử án


Gửi cháu nội

 

Lớn lên cháu phải tới nơi đây

Để thấy những gì người làm được

Và cả những gì ta chưa làm được

Để Việt Nam mình hội nhập với muôn nơi.

 

Ông là người của thế kỷ 20

Cháu là người thế kỷ này 21

Nhìn dáng cháu hôm nay, ông đã hình dung nhịp bước

Của đất nước ngày mai.

 

Ông mong cháu sẽ được đến nơi đây

(Trước khi ông nhắm mắt)

Cháu, chị cháu

và rất nhiều cháu khác.

 

Cháu thường chơi xếp hình ngọn tháp

Những con tàu và cả những vườn hoa.

Ngày mai cháu sẽ xây những công trình chót vót

Bằng khối óc, trái tim nhà kiến trúc tài ba.

 

ở đây có cây cầu

                   như Thành Loa

                                      nhiều tầng

                                                  xoắn ốc (1)

Một cậu bé lên 5 đã gợi ý cho cha

Cây cầu nối đôi bờ

                   tỏa khắp 4 phương xa.

 

                                                                             Thượng Hải, 23/6/2009

 

                          ..........................................................................................................................

(1) Tầu qua sông Hoàng Phố

 

 Không có thơ ở Hàn Sơn Tự

 

Tôi đổ tại dòng sông kia quá nhỏ,
Và tiếng chuông ai thỉnh chẳng ngân xa,

Tôi không có thơ khi đến Hàn Sơn Tự

Phẳng chăng vì Trương Kế quá tài hoa ?

Hay vì 40 năm giảng thơ, tôi đã dốc hết tình yêu cho

Phong Kiều dạ bạc (1)

Nên không còn gì nữa để cho tôi !

Hay vì  không nhắn được tin về cho bè bạn,

Để chia sẻ niềm vui ít có trong đời.

 

Hà Nội, ngày 25/6/2009

                           ....................................................................................................................................

(1)Bài thơ nổi tiếng của Trương Kế- nhà thơ đời Đường viết ở Hàn Sơn Tự

Comments