Chùm thơ Cao Hồng

                         CHÙM THƠ CAO HỒNG

                                    (Thái Nguyên)               

 

                                                   MÙA BÁNH KIẾN (*)

                                                              (Kính tặng quê hương Hà Hiệu)

Về quê chồng giữa mùa bánh kiến

nếp nương nồng nàn thơm mãi Tết Thanh minh...

suốt tháng quanh năm sao mải miết vô tình

hương của đất nhắc lòng người những ngọt bùi cay đắng...

 

Về quê chồng giữa mùa bánh kiến

dâng nén nhang thơm tưởng nhớ ông bà

khắc khoải tiếng chim "Bắt cô trói cột”

bỗng nhói lòng thương bao kiếp đời xưa.

 

Nắng rót mật sáng vàng nương lúa

thung lũng xa thấp thoáng áo chàm...

về quê chồng giữa mùa bánh kiến

 nặng ngọt bùi thương nhớ để mang đi ...

-------------------------------------------------

  * Bánh trứng kiến: Một loại bánh của đồng bào dân tộc Tày làm vào dịp Tết Thanh minh

 

 

   NGƯỜI ĐÀN BÀ TRÊN CAO NGUYÊN ĐÁ

 

 

Người đàn bà H’Mông lặng lẽ âm thầm

Đếm từng hạt đất màu treo trên từng kẽ đá

Hạt nào gieo ngô? Hạt nào trồng cải?

Hạt nào dành chiu chắt để mùa sau?

 

 

Người đàn bà H’Mông lặng lẽ cúi đầu

Những bước chân đi chậm như ngàn mây kéo

Ngoảnh trước, trông sau: mênh mang biển đá

Đá mẹ, đá con, lớp lớp trùng trùng...

 

Oằn trên vai bao lũ ống, mưa rừng

Nắng hạ sém da, rét đông tê tái

Đôi chân trần vững chãi

Người đàn bà H’Mông

Tạc vào thiên nhiên dáng đứng:

Tay thoăn thoắt dệt tầm gai, ngóng đợi xuân về...

 

Cao nguyên đá lặng thinh

Không một thanh âm

Bạt ngàn màu xám

Đá tai mèo tua tủa như chông

Những dấu chân nối tiếp dấu chân

Người đàn bà H’Mông

Nhẫn nại

Âm thầm

Nâng niu từng hạt đất

Chắt chiu mầm sống

Lớn lên.

                         Mèo Vạc, 1/5/2011

 

 

 

 

 

 

                             ÁM ẢNH

 

Giông tố quất vào hồn tôi mỗi chiều, mỗi đêm, mỗi sáng

rồi  mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi tối, mỗi đêm đêm...

 

Ám ảnh

một trưa nắng lửa

Hậu Lộc xứ Thanh

những người chồng mãi mãi chìm sâu dưới đáy đại dương

                                                                            sau cơn cuồng phong của biển                                                                                             

những người vợ trên đầu trắng khăn tang

quỳ gối trần lưng trên cát bỏng

nạo vét mấy con ngao

lũ trẻ con tóc cháy khét, mũi dãi chảy lòng thòng

ráo cổ họng rao bán mấy bánh đa, vài gói bim bim, kẹo lạc

đôi mắt chúng đong đầy màu mưa, màu nắng

 mây trời âm u

 ánh nhìn trẻ con già như biển cả

trước những đồng xu lẻ leng keng...

                     

 

Ám ảnh

Những hạt mưa mùa đông -  muôn ngàn mũi kim châm chích

quất vào giấc ngủ đêm đêm

tôi nghe thấy tiếng hú, tiếng thét của nhiều đứa trẻ H’Mông

gặp trên đỉnh Mãpìlèng

chúng cởi trần giữa hai đợt lạnh tái tê buốt giá

chân trần chạy trên đá tai mèo sắc nhọn

máu tươi rớt dưới thân ngô...

dòng Nho Quế vẫn mảnh mai như sợi chỉ xanh biêng biếc

                                                         âm thầm chảy dưới vực sâu ngàn thước

hoa cải dầu vẫn trải thảm vàng nhung mơ màng

                                                         trên bầu vú thiên nhiên vĩnh cửu...

 

Ám ảnh

Hoàng hôn phủ đầy  ánh mắt

héo hắt nụ cười của người đàn ông Phù Lá

cả đời không bao giờ bước chân rời khỏi hẻm núi cheo leo

Simacai –  hoang hoải miền cổ tích

Sông Chảy ẩn mình, đường vắt ngang mây

gương mặt thiếu nữ ngây ngây thơ thơ

như một bông hoa rừng thiếu nắng

em không nói được tiếng Kinh

không biết đếm đồng tiền tôi tặng em - một chút ân tình trao gửi...

 

Ám ảnh

 Mù Căng Chải

sương giăng giăng không rõ khóc, cười

những thang ruộng xác xơ

những ngôi nhà sàn mốc thếch

chòi canh ngô cô đơn, rã rượi

hoa chuối rừng đốt đuốc để tìm ai?

gió hun hút tràn qua...

tôi lạc vào mê cung  cõi không người

 

Ôi! bao giấc mơ buồn da diết chẳng có tên

 Sao ám ảnh mãi tôi qua những miền sáng tối ???

ám ảnh tôi…ám ảnh tôi…ám ảnh tôi…

 

                                                             Tháng 5/2012

 

 


 

  NGƯỜI ĐÀN BÀ - NHỮNG GIẤC MƠ

                             

 

Người đàn bà qua đi hai mùa tóc

đối mắt nâu mang theo ánh nhìn của biển chiều đông

giông bão lật tung những giấc mơ chở đầy màu tro của đất

với tay, không kịp túm lại chút mong manh còn lại

mặt trời lẫn vào đêm...

 

Người đàn bà tự dắt tay mình bước qua định mệnh

từng nhích nhích hao mòn

từng ngón gầy xanh xao mỗi ngày bừng giấc mơ lạ lùng mê hoặc,

ngỡ chạm búp non...

 

Cánh rừng cô độc dát ánh vàng lấp lánh

 lấp lóa những vệt sáng ma mị, đê mê

đường chân trời ngắn như sợi tóc đàn ông

án ngữ cả một biển khổ đau ùa vào màu tóc đàn bà...

 

thảng thốt rời trăng huyền thoại

người đàn bà níu mình trong cõi tạm 

thấy bóng mình ôm trọn bóng mình          

im lặng

chỉ có tiếng sếu vọng ngang trời

như một dấu sắc chém thinh không

vụn vỡ

những giấc mơ

mang màu tro của đất.

                                Tháng 6/2012

 

 

 

ĐÊM MƯỜNG BI, LẮNG NGHE...

 

 

 Đêm Mường Bi thăm thẳm...

nghe âm âm hơi thở rừng già

nghe mưa bụi thấm sâu từng thớ đất

mùa xuân về một nửa đã vội qua...

 

Nhà sàn nhỏ chìm trong sương ảo

huyền thoại đổ về ... vang vọng cồng chiêng

giữa tan tác cuồng phong hồng thủy

sự sống nảy mầm từ chồng chất đau thương...

 

Rễ cây lớn xuyên qua chín con sông, xuyên qua mười ngọn núi

người đàn ông và người đàn bà Mường quấn quít nhau dưới tán cây Bi

đất xứ lạ hóa quê hương máu thịt

thiêng liêng thay

 thuở hồng hoang

yêu thương

dài như sợi rễ cây rừng...!

 

Đêm Mường Bi

 thiết tha lời em hát

 trong veo tiếng em cười

như thác nguồn đổ về ngàn suối

như sáo bầu réo rắt gọi ngàn mây...

 

Nghe văng vẳng nỗi buồn lạc về từ miền cổ tích

hoang hoải một cánh rừng

in dấu lên cái nhìn của Mẹ

hằn vết trong khóe mắt của Cha

vẫn tiếp tục đâu đây huyền thoại về đẻ đất và đẻ nước

 cuộc sinh nở chưa tròn...

ôi! Những kiếp người dằng dặc mưu sinh...

 

Đêm Mường Bi... hơi rượu cần say quên lối

nghe mầm xuân khe khẽ trở mình

thương con đường mưa dầm trơn... em bước...

bỗng nghe mía ngọt dần...dẫu chẳng có heo may...

 

 

                                                            Mường Bi, mùa xuân 2013

 

Comments