Gửi PGS-TS. Phạm Quang Trung

    

                                                                                                Nguyễn Khôi

                                   

                                                              Nhất sinh từ phú tri vô ích

                                                              Mãn giá cầm thư đổ tự ngu

                                                                                  Nguyễn Du


Sống mãi ở Đà Lạt

Chắc là đầy mộng mơ?

- Cuộc đời còn cơm áo

      Chẳng đùa với khách thơ.

 

      Ừ ở xứ toàn hoa

      Tự do mà hít thở.

      Lên đỉnh Lang Bian

      Hát vang trời cho đã!

 

     Đường văn thơ nghiệt ngã

     Rộng hành lang CHÚC MỪNG…

     Dài lối mòn CA NGỢI…

     Thích ứng? - Ờ chung chung…

 

- Giáo sư dạy gì đây

     Cho học trò “hiểu”, “biết”?

- Tiến sỹ viết gì đây

       Những trang văn đích thực?

 

      Chao, ở mãi Đà Lạt

      Không khéo hóa mộng du.

     Văn chương thành chuyện hão

     Ngập trong lũng sương mù?

                                           Góc Thành Nam Hà Nội, 30/3/2008

                                                  Thân quý – Bạn cũ Sơn La

                                                                  NK

 

 

 

 

 

Comments