Cùng một kiếp bên trời

Cùng kiếp bên trời...(*)

 (hay “Ngậm ngùi”; “Chợt quá mong manh”)

                                            Tặng anh PQT

 

            Chiều buồn đi ra phố

            Vấp phải mảnh trăng rừng

            Thơ bán như thổ cẩm

            Rải hè…

                      đường rưng rưng

 

            Cúi nhặt hai tay nâng

            Cùng thời văn chương ấy

            Thương chữ người là vậy

            Biết thơ mình về đâu?

                                        Hà Nội, 17/01/2006

                                           Nguyễn Thị Mai

 

·    (*)    Bạch Cư Dị: Cùng một lứa bên trời lận đận

Comments